Đẹp hơn những nốt tàn nhang
Wednesday, July 1, 2015
“Nếp
nhăn là dấu tích của nụ cười ngày xưa, của niềm hạnh phúc hôm qua.”
Chuyện xảy ra ở sở thú. Lần đó tôi và đứa con gái đứng
cạnh hai bà cháu nọ. Gương mặt bé gái ửng đầy những nốt tàn nhang. Lũ trẻ đang
xếp hàng để chờ được một chú họa sĩ nọ vẽ hình móng cọp lên mặt.
“Cậu có quá nhiều tàn nhang đấy. Còn chổ đâu nữa mà
đòi vẽ chứ?” Một thằng bé đứng trong hàng la to. Cô bé bối rối và cúi gằm mặt
xuống đất. Thấy thế, bà của cháu vội cúi xuống nói: “Bà yêu những nốt tàn nhang
của cháu”.
“Nhưng cháu thì không”. Cháu bé giận dỗi đáp.
“À, cháu biết không, khi còn bé bà luôn muốn có tàn
nhang”. Bà vừa nói vừa đưa tay sờ vào những vệt tàn nhang trên mặt đứa cháu
thân thương. “Tàn nhang đẹp lắm con à”.
Cháu bé ngước lên, đôi mắt tròn xoe: “có thật không
bà?”
“Thật chứ”, bà trả lời, “này cháu thử nói cho bà biết
còn có cái gì đẹp hơn tàn nhang nào?”.
Cháu bé nhìn chăm chú gương mặt mỉm cười của bà và
nói nhẹ nhàng: “Những nếp nhăn”.
Cau nói của cô bé làm tôi thức tỉnh một điều. Nếu ta
nhìn ai đó với ánh mắt yêu thương, ta sẽ chẳng thấy người đó có điểm gì xấu cả.
Ta chỉ toàn thấy nét đẹp mà thôi.
Sue Monk Kidd
All comments [ 0 ]
Your comments