Chẳng bao giờ trễ cả…
Tuesday, June 30, 2015
“Phần
thưởng quý giá nhất giành cho những ai đã bỏ nhiều công sức đầu tư vào công việc
không phải là kết quả họ đạt được, mà chính là sự trưởng thành của họ sau hàng loạt những nổ lực đó…”
Với dải tua của chiếc nón tốt nghiệp lủng lẳng trước
mặt, tôi mới tin giấc mộng mình đã trở thành hiện thực: tốt nghiệp đại học ở tuổi
68.
Đấy là một chiến công dù thành quả mà tôi có được
hôm nay phải đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt. Ngày xưa tôi từng có một cuộc sống
hôn nhân hạnh phúc, hai vợ chồng chúng tôi cùng nhau đi du lịch, vui đùa với
con cái và họp mặt với bạn bè. Rồi sau đó chồng tôi qua đời. Trước giờ tôi chưa
bao giờ làm bất cứ một việc gì mà không có ông ấy bên cạnh. Chưa bao giờ cả!
Ông mất, tôi chới với giữa dòng đời.
Thế rồi tôi chợt nhận ra rằng hoặc tôi ở nhà khóc
than cho sự mất mát quá đỗi to lớn ấy hoặc tôi phải làm được điều mà tôi ấp ủ bấy
lâu nay: học đại học.
Đấy cũng là quyết định táo bạo nhất.
Cho đến lúc đó, quyết định đi học là một chuyện còn
làm được hay không lại là chuyện khác. Ngày đầu tiên đến lớp, tôi lo lắm, đúng
hơn là sợ hãi, hàng loạt câu hỏi hiện lên trong đầu. Liệu mình có tìm đúng lớp
không? Liệu mình có trông giống quái vật giữa sân trường không? Các giáo sư có
nghĩ mình mình chỉ ham vui không? Liệu mình có làm nổi các bài tập trên lớp
không? Và lỡ mình dở hơn các bạn trẻ trong lớp thì sao?
Rồi ngày học đầu tiên cũng trôi qua. Tôi thấm mệt.
Nhưng tôi cũng cảm thấy khoan khoái, phấn chấn trong lòng. Tôi biết tôi có thể
học được. Dù căng thẳng lắm nhưng những kiến thức mới lạ mà tôi tiếp thu được
hoàn toàn xứng đáng. Tôi thích nhất là môn văn học sử. Ngồi nghe các chuyên gia
nói chuyện thật thú vị.
Tuy nhiên, niềm vui bất ngờ nhất vẫn là được học
cùng các bạn trẻ khác. Sự khác biệt về tuổi tác không phải là rào cản giữa
chúng tôi, dù rằng lúc đầu tôi cũng hơi khó chịu khi bị các bạn trẻ gọi tôi trực
tiếp bầng tên. Các bạn trẻ rất vui tính: chúng thảo luận về lớp học, cùng nhau
học tập và đi dạo. Thậm chí một cậu bé còn dạy tôi sử dụng máy vi tính. Và điều
tuyệt vời hơn nữa: chẳng ai đề cập đến cholesterol.
Và tôi cũng đã được nhiều giáo sư quan tâm (họ đáng
tuổi con cái tôi). Tôi nghĩ có lẽ họ chưa bao giờ thấy một học sinh nào lại
chăm chú nghe giảng như tôi. Dần dần, các bạn trẻ xem tôi như là một nhân chứng
lịch sử sống. Nhất là giờ học lịch sử, chẳng ai trong lớp tôi mường tượng được
cuộc sống thời khủng hoảng là thế nào cả. Nhưng mà tôi biết và tôi được mời lên
kể cho lớp nghe.
Khi biết tin tôi đi học, bạn bè tôi đa số đều bảo là
tôi điên, thậm chí đôi khi tôi cũng nghĩ mình như thế đấy! Nào là bài thi, những
giờ vùi đầu làm báo cáo, những lúc phải chạy ngược chạy xuôi để đổi lớp…Tuy
nhiên những khó khăn đó không hề cản trở tôi tiến lên, kể cả những giờ giáo dục
thể chất. Tôi đã quyết định phải làm tất cả để lấy được bằng đại học.
Cũng may các con gái tôi luôn ủng hộ tôi, chúng luôn
giúp đỡ tôi trong việc học. Nghĩ lại cũng lạ nhỉ? Bây giờ mẹ con tôi lại đổi
vai cho nhau. Các con tôi đã lên kế hoạch đến trường thăm tôi. Các con giúp tôi
làm bài tập y như ngày bé tôi từng làm cho chúng. Chúng tỏ ra thông cảm cho tôi
khi lắng nghe tôi kể về một giáo sư khó tính nào đó và khuyến khích tôi đừng bận
tâm về kết quả học tập.
Ngoài việc học trên lớp, tôi chợt nhận ra mình có thể
du học bằng nguồn tài trợ của trường trong những đợt nghĩ hè. Một lần tôi tham
gia chuyến đi đến Đông Âu. Lần kasc chúng tôi được dịp tìm hiểu bí quyết về nghệ
thuật Ý ngay tại nước Ý. Trước đây tôi cứ nghĩ đơn giản cứ đọc nhiều sách thì sẽ
có nhiều kiến thức nhưng giờ tôi thấy đọc thôi thì chưa đủ, ngược lại phải có
giáo viên, bạn bè cũng cấp nhiều kiến thức, kinh nghiệm quý báu mà trong sách
không có.
Tôi còn nhớ cái ngày trước đêm nhà tôi qua đồi, ông
đã gọi tôi vào phòng và yêu cầu tôi hứa phải đi học đại học lại. Ông khuyên tôi
thẳng bước lên phía trước bằng mọi giá và hoàn thành ước nguyện của mình. Hôm
nay, bốn năm sau ngày ông mất tôi được gọi tên lên nhận bằng. Tôi chợt có cảm
giác như ông đứng đâu đó vỗ tay tán thưởng tôi.
Mildred Cohn
All comments [ 0 ]
Your comments